vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:

Blog Radio 15: Ngày thứ 7 không em…

Lượt xem:
ác bạn nghe Blog Radio thân mến, trong chúng ta, bao nhiêu người mong đến ngày cuối tuần để được nghỉ ngơi, thư giãn và dành nhiều thời gian bên những người thân yêu của mình… Nhưng thứ 7 cũng khiến không ít người lại cảm thấy cô đơn, lạc lõng, đặc biệt là những người đang yêu mà vì một lý do nào đó không được ở bên người mình yêu…Và những nỗi cô đơn như thế được bạn đọc Lê Hoàng gọi là Nỗi cô đơn ngọt nào của Tình Yêu.

Blog Radio 15: Ngày thứ 7 không em…
14:28, 9/2/2009 (GMT+7)

(Blog Radio) - Các bạn nghe Blog Radio thân mến, trong chúng ta, bao nhiêu người mong đến ngày cuối tuần để được nghỉ ngơi, thư giãn và dành nhiều thời gian bên những người thân yêu của mình… Nhưng thứ 7 cũng khiến không ít người lại cảm thấy cô đơn, lạc lõng, đặc biệt là những người đang yêu mà vì một lý do nào đó không được ở bên người mình yêu…Và những nỗi cô đơn như thế được bạn đọc Lê Hoàng gọi là Nỗi cô đơn ngọt nào của Tình Yêu.
Mời quý độc giả lắng nghe những tâm sự của bạn Lê Hoàng gửi tới Blog Radio, những tâm sự cho một ngày thứ 7 không em…
Một điều đặc biệt trong chương trình Blog Radio số 15 hôm nay, đó là những tâm sự được thể hiện qua chính giọng đọc của bạn Lê Hoàng, chúng ta hãy cùng lắng nghe, cảm nhận và chia sẻ nhé!

 Viết cho một ngày thứ 7 không có em
Từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây lặng lẽ trôi qua. Có bao giờ em ngồi một mình đếm giọt thời gian rơi và nhớ đến tôi như tôi đang nhớ em lúc này chăng? Thành phố đã lên đèn tự bao giờ, con đường Bạch Đằng thay cho mình một màu áo vàng phai nhạt, những ngọn đèn đường vươn dài ánh sáng trên dòng sông Hàn êm đềm rồi phản chiếu không gian tạo nên hai mặt âm dương khiến cho cảnh vật nơi đây trông thật hiền hòa và cũng có một cái gì đó đượm buồn. Có ai đó đã từng nói rằng: “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”.Có lẽ, không gian buồn nơi đây xuất phát từ tâm của tôi chứ không xuất phát từ vạn vật hữu tình xung quanh.Tôi đã vô cớ đem nỗi buồn của mình gửi vào không gian để rồi khi gửi tâm hồn qua ánh mắt đâu đâu tôi cũng thấy hình bóng em trên con đường kỉ niệm này…

Hôm nay là ngày cuối tuần, những cặp tình nhân đang tay trong tay hạnh phúc bên nhau. Họ trao cho nhau tình yêu và nỗi nhớ vào một ngày thứ 7 yêu thương và đâu đó một vài nụ hôn vội vã lướt nhanh mang theo sự nồng ấm của tình yêu quyện vào không gian hữu tình. Đó là những nụ hôn của lứa đôi hạnh phúc vì được ở bên nhau, trao cho nhau sự nồng ấm từ con tim đang yêu và được yêu…Tôi như lạc lõng giữa không gian quen thuộc, cảm giác như mình đã trở thành người thừa trên con đường này khi không có em sánh bước bên cạnh… Sực nhớ đến một bài thơ đã từng nghe được ở đâu đó, tôi ráp vội vào không gian hiện tại như để tìm lấy một chút gì đồng cảm:



Ảnh minh họa: Deviantart









Ảnh minh họa: Deviantart
“Thành phố nào, nhớ không em nơi chúng mình tìm phút êm đềm.Thành phố nào vừa đi đã mỏi? Đường quanh co quyện gốc thông già…Thành phố buồn lắm tơ vương, cơn gió chiều lạnh buốt tâm hồn và con đường ngày xưa lá đổ giờ không em sỏi đá u buồn, giờ không em hoang vắng phố phường…”
Hay quá phải không em? Sâu sắc thật. Những thứ vô tri vô giác như cơn gió chiều, như đường phố, như sỏi đá, như lá vàng cũng biết buồn, biết thương, biết nhớ. Nhưng dù có gom hết những điều đó lại cũng không thể nào sánh bằng nỗi nhớ đang làm thổn thức con tim tôi đâu em… Đang mải mê trong điệu nhạc thì một khung chát hiện lên.Tôi đọc rồi ngẩn người nhìn về phía máy chủ. Không biết thằng bạn đang nghĩ gì mà lại lấy một câu trong bài nhạc gửi cho tôi:

- Đố mi: “Thành phố nào vừa đi đã mỏi?”
Tôi cười buồn rồi send câu trả lời cho nó :