Blog Radio 35: Chạy trốn nỗi đau | ||||||||||||||||||
| 15:03, 27/2/2009 (GMT+7) | ||||||||||||||||||
Các bạn thân mến! Trong cuộc sống dẫu không muốn nhưng chẳng ai có thể tránh được những nỗi đau. Nỗi đau tình yêu, nỗi đau trong những mối quan hệ xã hội, nỗi đau vì cô độc… Nhưng liệu bạn có thể chạy trốn được nỗi đau đó? Và kết quả của sự chạy trốn ấy là gì? Hôm nay Blog Radio sẽ kể với các bạn 2 câu chuyện từ Blog Người kể chuyện, mời các bạn lắng nghe! Hình ảnh: Deviantart by Pincel
(Blog Radio) - Chuyện ở khu vườn nhỏ, một cái cây đem lòng yêu mến một đám mây mà chẳng dám nói ra, bởi trong mắt cây đám mây kia sao mà lạnh lùng, xa xôi quá… Ngày ngày cây chỉ biết lặng lẽ chờ mây xuất hiện nơi chân trời, cây vui mừng vẫy lá khi mây ngang qua rồi lại buồn rầu trông bóng mây mờ dần mỗi khi ngày dần tắt. Thời gian dần trôi, bấy giờ trời đã sang thu, mặc cho cây ngóng trông, khu vườn nhỏ càng ngày càng vắng bóng mây bay qua. Cây cứ đợi chờ, cứ mỏi mòn dõi về phía chân trời mà chẳng nhận ra mình ngày càng khô héo. Cây ước rằng, dù chỉ 1 lần nữa thôi được gặp lại mây, cây sẽ nhờ gió nói với mây cây yêu mây biết nhường nào... Thời gian lại trôi... một chiều cuối thu, trước khi những ánh nắng cuối cùng kịp tắt cây chợt nhận ra mây ở phía cuối trời. Những cái lá héo khô chẳng thể reo vui nhưng cây mừng biết bao khi biết mây gần lắm. Đêm đó trời mưa to, cây thao thức chẳng thể nào ngủ được, hình như ý nghĩ sẽ được gặp mây khiến cây như thêm sức sống, cây mong sao sớm đến ngày mai ... Mặt trời đã lên cao mà cây vẫn không thấy mây đâu, bao đợi chờ, hi vọng, bao vui mừng bỗng chốc trở thành tuyệt vọng, đau khổ, cây trách mây sao quá độc ác vô tình. Ngày lại dần qua, hi vọng mong manh sẽ đc gặp lại mây dần tan biến, nỗi đau của cây cũng vơi dần. Bên cạnh cây giờ đây còn có đất. Đất yêu cây, đất ôm cây vào lòng, cùng cây trải qua cả mùa đông giá rét. Đất cho cây cảm giác được yêu thương, được che chở, sẻ chia... rồi cái gì phải đến đã đến - Một cuối đông cây nhận lời yêu đất, cả hai nguyện sẽ trọn đời sống bên nhau... dường như hạnh phúc đã tìm đến với cây dẫu muộn màng... Mùa xuân đến, khu vườn nhỏ xôn xao với những câu chuyện gió mang về... Chuyện rằng có một đám mây đem lòng yêu mến một cái cây , mây tự ti mình tật nguyền chẳng có nổi một hình hài cố định , cũng chẳng thể nào gần cây chăm sóc được cho cây nên đã tự bắt mình không được nói yêu cây . Mây cứ lặng lẽ yêu cây theo cách riêng của mình: mây vươn mình che nắng cho cây, gom nhặt những hạt mưa để tưới mát cho cây... nhưng những ngày êm đẹp của mây dần đi qua khi trời vào thu. Trời khô hanh khiến mây phải đi xa hơn để tìm mưa, con đường cứ xa dần mà cây ngày càng khô héo khiến mây thêm đau khổ... Và một ngày cuối thu, khi mây biết chẳng thể tìm được mưa nữa mây đã hoá mình vào một cơn mưa... Ngày nay nếu một lần bước qua khu vườn nhỏ bạn sẽ thấy một cái cây khô ở phía góc vườn. Có một điều lạ là xung quanh chẳng hề có một dây leo nào bám lên thây cây đó. Đồn rằng khi nghe gió kể chuyện, cây đã tự héo khô để được mang theo hơi nước lên trời - cây muốn giữ một phần của mây cho tới khi chết… Đất cũng đau khổ giấu mình dưới cỏ tháng ngày ôm xác cây, không cho bất cứ một cây leo nào đến sống. Và còn một điều này nữa, bây gìơ bạn đã biết vì sao mây lại có hình dạng như những tán cây chưa !? Gửi từ Blog Người kể chuyện
(Blog Radio) - Ngày xưa ở 1 khu rừng nọ có 1 ngọn núi và 1 con sông nhỏ yêu nhau, cuộc sống của chúng cứ êm đềm trôi qua cho tới 1 ngày kia... mây đen không biết từ đâu bay đến ... rồi cả khu rừng ngập trong những cơn mưa tưởng chừng như không dứt. Núi vững chắc là vậy mà giờ đây run rẩy cố gắng giữ lấy từng hòn đá, viên sỏi khỏi những hạt mưa độc ác vồ lấy trực vứt xuống lòng sông. Mưa vẫn cứ rơi... con sông nhỏ thấy lòng ngày càng nặng nề, mệt mỏi, dẫu cố gắng thế nào nó cũng không thể ngăn được dòng nước ngày càng ngầu đục, những con sóng hung dữ thôi không xô vào sườn núi yêu thương... Núi ngày một hao mòn, lòng sông ngày càng trĩu nặng... một ngày... mang theo nỗi đau phải rời xa ngọn núi - sông lặng lẽ ra đi ... Thời gian trôi qua, một ngày mỏi mệt, nó dừng lại và bất chợt nhìn lại phía sau. Nó kinh hãi nhận ra những nơi nó đi qua, cảnh vật thật hoang tàn,những cành cây ngọn cỏ yếu ớt van xin , những con người đau khổ vì mất nhà cửa , mất người thân nguyền rủa nó đã tạo ra lũ lụt...Để chạy trốn nỗi đau, nó đã vô tình gây ra biết bao nhiêu nỗi đau khác. Nó lại lao đi, tránh xa, những cánh đồng, những nhà cửa ruộng vườn... nó khiếp sợ khi thoáng thấy bóng con người... con đường của nó ngày càng tối và hoang vắng... Sông cứ chảy mãi như thế cho đến 1 ngày, nó buộc phải dừng lại bởi 1 con lạch nhỏ chắn ngang đường. Con lạch hỏi nó: - Sông đi đâu mà vội vã thế? -Tôi đang chạy trốn nỗi đau và sự hối hận - Tại sao lại phải chạy trốn trong khi anh có thể vứt bỏ nó ? - Làm gì có nơi nào đủ lớn để có thể chứa nổi nỗi đau trong lòng tôi được Nói đoạn sông kể cho con lạch nghe câu chuyện của mình... - Tôi biết có một chỗ đấy , nếu tin anh hãy đi theo tôi Sông vốn không tin lời con lạch nhưng cũng ko thể cuốn phăng nó để tiếp tục đi nên đành nghe lời, nó hoà mình vào con lạch nhỏ, bất chợt... MẶN CHÁT! Sông lùi lại... - Cái gì thế? - Biển đấy, đây là nơi chứa mọi nỗi đau trên đời, anh cứ trút hết những nỗi đau của mình vào đó đi, nó chẳng thấm gì đâu vì biển rộng lắm.... ... CON SÔNG XƯA GIỜ ĐÃ RẤT ÊM ĐỀM, dẫu trong lòng vẫn chưa yên nỗi nhớ, mỗi khi thuỷ triều lên tôi lại nghe sông thì thầm hỏi nhỏ… Gửi từ Blog Người kể chuyện Về tác giả Blog Người kể chuyện: “Dẫu luôn thua cuộc cũng ko bao giờ làm kẻ bỏ cuộc!" Như hai câu chuyện chúng ta vừa nghe, nhiều khi để chạy trốn nỗi đau, ta đã vô tình gây ra biết bao nhiêu nỗi đau khác… Và có một câu nói rất nhiều bạn đọc trích lại để tâm sự với Blog Radio đó là đó là “Cách duy nhất để vượt lên nỗi đau không phải là chạy trốn mà là đối mặt với nỗi đau đó!”.
TTKNY - - anhdimangcamuathu@yahoo.com.vn Đêm, chẳng ngủ được vì nhớ một ai, để rồi bắt gặp câu chuyện tình yêu này! Cây buồn thương, tưởng mình yêu Mây đơn phương mà không biết rằng Mây cũng đớn đau nào kém khi chẳng thể nói lời yêu Cây vì Mây tự ti nghĩ mình tật nguyền. Để giữ cho Núi đứng vững, Sông lặng lẽ ra đi với nỗi đau cắn xé trong lòng. Sông dữ dội, gầm gào vì tưởng chẳng ai thấu và có thể hy sinh tình yêu, chịu đựng mất mát, trở nặng nỗi đau bằng mình. Sông tìm ra biển lớn để tìm sự bình yên nhưng có chắc Sông đã yên nỗi nhớ. Và anh, khi ra đi anh đã nghĩ vì em, vì anh hay vì những ai khác nữa? Lúc này đây em có khác gì Cây, chờ đời và chờ đợi, dù biết rằng chỉ là hi vọng mong manh. Anh là Sông ư - Ra đi để bình yên cho em? Hay anh là Mây – hy sinh vì không muốn em phải thiệt thòi? Nhưng anh ơi, có khi nào anh chợt nhìn lại để biết rằng vì chạy trốn nỗi đau của mình, anh đã vô tình để lại phía sau biết bao nhiêu nỗi đau khác hay không? Ngày, em sống bằng công việc, bằng trách nhiệm cuộc đời, bằng những câu khẩu hiệu khô khan cứng nhắc Đêm, trong cô đơn, em biết gọi tên ai khi trái tim em không thể ngủ yên. KangTa - Thái Bình - hoangtungheo_tb_tb@yahoo.com Có đôi khi chạy trốn nỗi đau dù cho mình có được giải thoát nhưng sự chạy trốn đó sẽ để lại những hậu quả cũng như những nỗi đau tột cùng mà người khác sẽ phải gánh chịu.Cảm ơn Blog Radio đã luôn tạo điều kiện cho những độc giả được thưởng thức những giá trị đích thực từ cuộc sống.Đúng như những lời bình luận của những độc giả sau khi nhận xét đã có rất nhiều ý kiến cho rằng :"Cách duy nhất để vượt lên nỗi đau không phải là chạy trốn mà là đối mặt với nỗi đau đó!”. Mai Hoa - Hà Nội - maihoa.enet@yahoo.com.cn Có lẽ ai cũng đã nghe baì hát "Tình cây và đất" rồi, bài hát rằng: Đất vắng cây đất ngừng hơi thở, cây thiếu đất cây sống sống với ai..." Cũng như chu yện tình của cây và đất mà tôi được nghe trong blogviet vậy. Tình cảm của mây dành cho cây cũng chỉ để gió mang đi, đất yêu cây và cây cũng cần đất mà. Rồi đám mây kia cũng trôi xa đi, cây héo gầy vì buồn nhớ mây nhưng mà bên cạnh cây giờ đây còn có đất. Đất yêu cây, đất ôm cây vào lòng, cùng cây trải qua cả mùa đông giá rét. Đất cho cây cảm giác được yêu thương, được che chở, sẻ chia... rồi cái gì phải đến đã đến - Một cuối đông cây nhận lời yêu đất, cả hai nguyện sẽ trọn đời sống bên nhau... dường như hạnh phúc đã tìm đến với cây dẫu muộn màng... Có một chàng trai đem long yêu một cô gái nhưng mà buồn thay, cô gái ấy lại yêu người con trai khác... Chàng ta đau khổ... RỒi ý nghĩ không tốt đẹp gì lại đến với anh: Anh bắt đầu yêu một người con gái khác, nói là yêu thực chất cũng chỉ để anh tìm quên cô gái kia mà thôi. Cuộc tình mới không bao lâu thì chấm dứt và anh đã bỏ người ta, rồi người thứ 2 cũng vậy... Tại sao anh làm thế? Tôi đau vì không có được tình yêu của người con gái ấy, tôi đau vì tình yêu kia lại không đến với tôi, tôi muốn họ nếm trải nỗi đau này.... Làm thế anh vô tình đã gây ra cho những người con gái yêu anh phải đau khổ. Để chạy trốn nỗi đau của anh mà anh đã gây ra bao nỗi đau khác? Làm như thế có đáng không, như thế anh sẽ bị người khác lên án và thù ghét thêm thôi... Anh hãy dám nhìn nhận vào đối mặt với nó, rồi khi anh nghĩ được rằng hạnh phúc của mình chính mà mong người mình yêu luôn hạnh phúc. Mushroom - HN - Linhchi_39dk4@yahoo.com.vn Nói thì dễ, còn làm thì luôn khó! Trong cuộc sống có phải ai cũng đủ dũng cảm để đối mặt với nỗi đau!!! Mai - Hanu - thongoc_tb2000@yahoo.com Cảm ơn bài viết rất hay và ý nghĩa của Blogger Người kể chuyện, Tôi cũng đã từng sống trong nỗi đau như thế, mặc dù đó không phải là nỗi đau về tình yêu như trong câu chuyện của bạn, nhưng tôi đã có thời gian vất vả để vượt qua nó, thế rồi giờ đây tôi laih phải đối mặt thêm 1 nỗi đau khác: Nỗi đau không thể vượt lên chính bản thân mình. Cảm giác lúc nào cũng kém cỏi khiến tôi như đang dần đánh mất mình.Tôi giận dỗi với cẩ những người tôi yêu và làm tổn thương họ. Bây giờ bên cạnh tôi bạn bè gia đình vẫn luôn ủng hộ và đứng về phía tôi, đặc biệt là mẹ tôi, Cảm ơn mẹ nhiều lắm, và cảm ơn tất cả những ai luôn đứng bên cạnh tôi mỗi khi tôi vấp ngã....Cảm ơn Blogger thêm một lần nữa cho tôi hiểu thêm dược rằng: Đôi khi bạn phải bị ai đó làm tổn thưong, nói dối, ....để bạn nhận ra giá trị của niềm vui, sự yêu thương,,,va hãy đẻ cho trái tim mình lên tiếng nếu bạn yêu thương ai dó nhé.... Ho ten: Lanina Dia chi: HN Email: lanina_nhim@yahoo.com.vn Tieu de: Cay va may... Noi dung: Ho ten: Star Dia chi: Hà Nội Email: invi.love_netxinh@yahoo.com Noi dung: Mình đã thay đổi, đúng là để chạy trốn nỗi đau, mình đã làm đau người khác ! Thật là đáng buồn, mình đã thay đổi, và không còn muốn tồn tại sự thủy chung trong trái tim mình nữa ! Khi 1 thứ được cho đi quá nhiều nó sẽ thành thừa, nhưng nó thừa với người này, lại là thiếu với người khác, có lẽ bản thân mình đã không nhận ra và vô tình đã làm ng khác đau, không có phương hướng và mệt mỏi, mình không biết phải làm gì, và không biết phải đối mặt với nỗi đau đó thể nào, 1 năm đã trôi qua, mình đã quên được ng đó, nhưng vô tình lại làm ng khác đau, mình là người xấu =)) Ho ten: tuan Dia chi: hà đông Email: hoangtutimbanthan@yahoo.com Noi dung: Còn 1 lời cuối hãy nói đi em.Em ra đi ko nói 1 lời.Em ko nói gì để lại trong anh 1 cảm giác rất tuyệt vọng.Tôi yêu em,yêu con người em,yêu bản thân em.Tôi ko quan tâm tơi quá khứ của em.chẳng sao cả,cái gì cũng qua đi.Tình yêu của tôir dành cho em đó là sự lựa chọn con đường và tôi tôn trọng quyết định đó,vết thương sẽ lành nhưng lòng tự trọng của tôi luôn còn đó.mình chỉ là bạn thân.Ko phải cái gi mình muốn cũng được.Hạnh phúc là được yêu ,được ghét,được tôn trọng,có ước mơ,hi vọng và có 1 công việc để làm.Chúc mọi ng iu blog radio tìm được điều mà mình hi vọng......... Ho ten: Thanh Thuỷ Dia chi: paper moon Email: nuocmuaxanh@gmail.com Noi dung: Tôi đang nghe một bài hát thật buồn về tình yêu. Tôi đang cố trốn chạy tất cả.Tôi như cái cây khô héo kia ư? Hình như là không phải. Cây kia có đất che chở ấp ủ còn tôi ? Cuộc sống và con người mà tôi đã từng quen càng ngày càng xa lánh tôi. Có phải yêu cũng là một tội lỗi. Người ấy biết tôi yêu người và ngày càng xa lánh tôi, nhìn tôi với ánh mắt đầy thương xót.Tôi thấy buồn.Nước mắt không ngừng tuôn. Tôi muốn người ấy quên đi rằng tôi đã yêu người ấy.Tôi chỉ mong người ấy được thanh thản bình yên,không phải suy nghĩ về tôi nữa. Nhưng tôi chợt nhận ra rằng tôi sẽ mãi yêu người dù biết chẳng bao giờ có được tình yêu đó.Tôi sẽ yêu mãi thôi!!! Tôi phải làm gì để người ta được thanh thản đây??? Ho ten: datquang055 Dia chi: quangngai Email: datquang055@yahoo.com Tieu de: Thuyen va Bien Noi dung: Doc blog nay, B nhan ra doi dieu thu vi. Tren doi nay, luon hien huu song hanh hanh phuc va nhung noi dau!
| ||||||||||||||||||
Tin mới đăng:





Đặt làm trang chủ
Giới thiệu
E-mail: admin@tenmiencuaban.com
Liên hệ Quảng cáo
Tuyển cộng tác viên
Đường dây nóng 0123.45.67.89
Top
Cảm ơn blogger Người kể chuyện,. bài viết của bạn rất hay, tôi thực sự cảm động.
chip - Ha noi - thomassentrang83@yahoo.com
Cách tốt nhất là đối diện và nhìn thẳng, chiến đấu với nỗi đau. Thời gian và sự dũng cảm của bạn sẽ chiến thắng. Ống trời luôn mìm cười với bạn, You can win if you want
pham phuong thu - ha noi - phamphuongthu289@gmail.com
Nghe Blogradio mà em nhớ anh.Hình như chưa bao giờ em nhớ anh nhiều như lúc này.Nếu như có một lúc nào đó, trái tim em thắng nổi chính mình, thì em sẽ nói với anh rằng em nhớ anh nhiều lắm.Nhưng mà... em lại có quá nhiều lí trí.Và vì thế,em cứ để anh rời xa em... xa mãi mãi.Tạm biệt anh...tạm biệt thiên đường.