vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:

tuyển tập thơ tình 1

Lượt xem:

THƠ TÌNH TOÁN HỌC

(ĐH Kinh Tế TP HCM)
Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến với em
Qua những lang thang trăm ngh́n toạ độ
Em số ảo ẩn ḿnh sau số mũ
Phép khai căn em biến hoá khôn lường

Ôi cuộc đời đâu như dạng toàn phương
Bao kỳ vọng cho khát khao tiến tới
Bao biến số cho một đời nông nổi
Phép nội suy từ chối mọi lối ṃn

Có lúc gần c̣n chút Epsilon
Em bỗng xa như một hàm gián đoạn
Anh muốn thả hồn ḿnh qua giới hạn
Lại ch́m vơi cạn măi giữa phương tŕnh

T́nh yêu là định lư khó chứng minh
Hai hệ tiên đề chênh vênh xa lạ
Bao lô gic như giận hờn dập xoá
Vẫn hiện lên một đáp số cuối cùng

Mẫu số niềm tin đâu dễ quy đồng
phép chiếu t́nh yêu nhiều khi đổi hướng
Lời giải đẹp đôi luc do lầm tưởng
Ôi khó thay khi cuộc sống đa chiều

Bao chu kỳ, bao đợt sóng t́nh yêu
Anh khắc khoải cơn thuỷ triều cực đại
Em vẫn đó bờ nguyên hàm khờ dại
Nơi trái tim anh,
em măi măi là hằng số vô biên


"Phương tŕnh" nào đưa ta về chung lối
"Định lư" nào sao vẫn măi ngăn đôi
"Biến số" yêu nên t́nh măi hai nơi
Điểm "vô cực" làm sao ta gặp được

"Đạo hàm" kia có nào đâu nghiệm trước
Để "lũy thừa" chẳng gom lại t́nh thơ
"Gia tốc" kia chưa đủ vẫn phải chờ
"Đường giao tiếp" may ra c̣n gặp gỡ

Nhưng em ơi! "Góc độ" yêu quá nhỏ !
Nên vẫn hoài không chứa đủ t́nh ta
Tại "nghịch biến" cho t́nh măi chia xa
"Giới hạn" chi cho t́nh yêu đóng khép

"Lục lăng" kia cạnh nhiều nhưng rất đẹp
Tại t́nh là "tâm điểm" chứa bên trong
Nên "đường quanh" vẫn măi chạy ḷng ṿng
Điểm " hội tụ" vẫn hoài không với tới

Em cũng biết "tung, hoành" chia hai lối
Để t́nh là những đường thẳng "song song"
Điểm gặp nhau "vô cực" chỉ hoài công
Đường "nghịch số" thôi đành chia hai ngả


Ta gặp nhau qua phương tŕnh thể tích
Ánh mắt buồn những chẳng kém thiết tha
Góc độ nào mà tính măi không ra
Hay "nghịch biến " cho ḷng hoài xa cách

Đời "nghịch số " nên em không oán trách
"Giới hạn " ḷng cho sầu khổ vơi đi
"Định lư" nào mà ngăn được bờ mi
Không rơi rớt hạt châu buồn hận tủi

"Tâm điểm " kia chứa chút t́nh ngắn ngủi
Nên đau buồn là "hệ luận "trần gian
T́nh yêu em dù chứa đựng ngút ngàn
Nhưng "vô cực" là niềm đau "Bất biến"

Ân t́nh anh dù luôn luôn "biễu hiện"
Nhưng đường đời ḿnh hai kẻ "song song"
Yêu thuơng chi chỉ là những hoài công
Nên "ẩn số " t́nh yêu không "tụ điểm"

T́nh đâu là căn thức bậc hai
Đế có thể ngồi yên mà xét dấu
Em phải nhớ t́nh yêu là góc số
Mà hai ta là những kẻ chứng minh
Đừng bao giờ đảo vế một phương tŕnh
Cứ thong thả mà vui trên đồ thị
T́m đạo hàm rồi ngồi yên suy nghĩ
Sẽ thấy dần hệ số góc t́nh yêu
Đừng vội vàng định hướng một hai chiều
Rồi một buổi ta đồng qui tại góc
Em mĩm cười như tiếp tuyến bên tôi
Tôi vội vàng phân tích nét hoa tươi
Và nhận thấy em xinh xinh cực đại
Em khó hiểu th́ tôi đành vô giải
Bài toán giải bằng phương pháp tương giao
Nh́n em cười tôi định nghĩa t́nh yêu
Nhưng chỉ gặp một phương tŕnh vô nghiệm
Chưa hẹn ḥ mà ḷng như bất biến
Chưa thân nhau mà đă thấy so le
Trót yêu rồi công thức có cần chi
V́ hệ luận ái t́nh không ẩn số
Em không nói tôi càng tăng tốc độ
Để ḿnh tôi trên quăng đường đơn điệu.
Yêu là chết là triệt tiêu tất cả
T́nh tiệm cận riêng ḿnh tôi buồn quá
Nỗi cô đơn không giới hạn ngày mai
Tôi mang em đặt điều kiện tương lai
Cho tôi sống với nỗi niềm đơn giản

Tôi và em tính t́nh hơi đồng dạng
Sống bên nhau chắc tĩ số cân bằng
Tôi xin thề không biện luận cao xa
Mà chỉ lấy định đề ra áp dụng
Tôi có thể chứng minh là rất đúng
V́ t́nh tôi như hàng điểm điều ḥa
Nếu b́nh phương tôi lại rút căn ra
Cũng chẳng khác điều năm trong quĩ tích
Tôi yêu em với một t́nh yêu cố định
T́m chu kỳ cho hàm số tuần hoàn
Dùng định lư thay ngàn câu ước hẹn
Xuống lũy thừa thay vạn lá thư duyên
Giải đạo hàm mong tiếp xúc cùng em
T́m toạ độ trong t́nh yêu toán học

Trái Tim Chàng
R. GAMSATOV (Nga)

Trái tim chàng trai như ngọn lửa
Cô gái ơi nên nhớ điều này
Có thể làm lửa tàn, lửa tắt
Nhưng có thể bất ngờ cô cháy ra tro

Trái tim chàng trai như dao sắc
Cô gái ơi nên nhớ điều này
Có thể làm con dao cùn, dao rơi xuống đất
Nhưng cũng xem chừng cô có thể đứt tay
 TRÁI TIM CON GÁI
(st)
Trái tim em là trái tim con gái
Rất cả tin và dễ tổn thương
Đập lo âu khắc khoải giữa đời thường
Bỗng một ngày run lên bối rối

Trái tim đập những điều em không nói
Dù trước anh em kiêu hănh lặng im
Giọt lệ trào sau hàng mi giấu vội
Nuốt vào trong thành nước mắt của tim

Trái tim em chẳng một phút b́nh yên
Cứ gào gọi, cứ vẫy vùng thôi thúc
Muốn vỡ tung và xé toang lồng ngực
Để trao anh minh chứng của t́nh yêu

Nhưng trái tim phiền muộn đă nhiều
Trước tương lai luôn phập phồng lo sợ
Chân trời xa nắng ấm có bao nhiêu
Sẽ hạnh phúc hay sẽ là đau khổ

Trái tim em trái tim bé nhỏ
Trĩu nặng thế em không mang nổi một ḿnh
Muốn sẻ bớt nửa thương nhớ sang anh

Nhờ anh giữ cùng em trái tim con gái
TỎ T̀NH
Để ư em lâu dữ
Nhưng anh nghĩ từ từ
V́ cùng một chung cư
Nóng vội quá sẽ ... hư
T́nh đơn phương đành giữ
Bề ng̣ai cố vô tư
Được một tháng có dư
Tim anh đau quặn dữ
Phân vân ṛn lưỡng lự
Cuối cùng đành biên thư:
"Thấy em tính hiền từ
Tuy mặt mày hơi ... dữ
Nhưng dù cho ... sư tử
Ḷng anh vẫn tương tư"
Thư gửi ṛn dạ cứ
Đinh ninh đối tác từ
Nào ngờ đâu nàng ... hứ
Thôi rồi đường bột hư!
Rồi những ngày tháng cứ
Mưa dầm thấm từ từ
Nàng rằng anh quyết tử
Yêu yêu ... nên em ừ
Sướng quá nên anh cứ
Mồm rên ư, ... ư,.. ư
TÔI YÊU EM
Puskin

Tôi yêu em đến nay chừng có thể
Ngọn lửa t́nh chưa hẳn đă tàn phai,
Nhưng không để em bận ḷng thêm nữa
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài


Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng,
Lúc rụt rè khi hậm hực ḷng ghen
Tôi yêu em, yêu chân thành đằm thắm
Cầu em được người t́nh như tôi đă yêu em


 TỰ HÁT
Xuân Quỳnh
Chẳng dại ǵ em ước nó bằng vàng
Trái tim em anh đă từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay

Em cũng không mong nó giống mặt trời
V́ sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại ḿnh anh đi với đêm dài câm lặng
Mà ḷng anh xa cách với ḷng em

Em trở về đúng nghĩa với trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đă chết
Biết lấy lại những ǵ đă mất
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu.

Mùa thu nay sao băo mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh

Em lo âu trước xa tắp đường ḿnh
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không c̣n nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi.

TỰ SỰ

Dù đục dù trong con sông vẫn chảy
Dù cao dù thấp cây lá vẫn xanh
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành
Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó
Sao ta không tṛn ngay tự trong tâm
Đất ôm ấp cho mọi hạt nảy mầm
Nhưng chồi tự vương lên kiếm t́m ánh sáng
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Chắc ǵ ta đă nhận được ra ta.
GỬI CỐ NHÂN                                      Nguyễn Bính
Mưa dầm gió bấc cố nhân ơi!
Áo rét nàng đan lỡ hẹn rồi
Sông lạnh khi nàng ra giũ lụa
Vớt giùm trong nước lấy hồn tôi....

Nhỡ Nhàng                                        Nguyễn Bính

Công tôi xe chỉ vót nan
Phất diều mướn gió nơi nàng thả chơi
Nỡ nào tắt gió nàng ơi!
Cho diều tôi xuống, cho tôi nhỡ nhàng....
Nếu một ngày anh thấy em thay đổi
Khi những vần thơ em viết chẳng v́ anh
Khi nụ cười, tiếng hát cũng mong manh
Là khi ấy em yêu anh nhiều nhất...
                                           Cẩm Chi

Bao chiều lặng lẽ ngắm mây trôi
Dơi mắt t́m ai tận cuối trời

Gió thoảng ŕ rào thêm gợi nhớ
Hiên buồn lác đác lá thu rơi
Khi Yêu
                                    Lưu Trọng Lư
Không biết làm sao nói được nhiều
Như khi ḷng chửa biết thương yêu,
Khi yêu quên cả lời săn sóc,
Nh́n lại nh́n nhau, chiều lại chiều. 
  TƯƠNG TƯ
(Nguyên Sa)
Tôi đă gặp em tự bao giờ
Kể từ nguyệt bạch xuống đêm khuya
Kể từ gió thổi trong vừng tóc
Hay lúc thu về cánh nhạn kia?
Có phải em mang trên áo bay
Hai phần gió, một phần mây
Hay là em gói mây trong áo
Rồi thở cho làn áo trắng bay?
Có phải mùa xuấn sắp sửa về
Hay là gió lạnh lúc đêm khuya
Hay là em chọn sai màu áo
Để năng thu vàng giữa lối đi.
Có phải rằng tôi chưa được quen
Làm sao buổi sáng đợi chờ em
Hay từng hơi thở là âm nhạc
Đàn xuống cung trầm, mắt nhớ thương.
Buổi tối ngồi nghe sao khuya
Đi về bằng những ngón chân thưa
Và nghe em ghé vào giấc mộng
Vành nón nghiên buốn trong gió đưa.
Tôi muốn biết rằng lạ hay quen
Chỉ biết em mang theo nghê thường
Cho nên cặp mắt mờ hư ảo
Cả bốn chân trời chỉ có em.
Vô lư ?!!
Giáng Vân

Cũng chẳng biết v́ đâu mà khóc
Khi anh đi qua không kịp nh́n ḿnh .
Bước vội vă , có điều ǵ phía trước .
Có điều ǵ mà không phải là em ?
 

Nỗi mủi ḷng cứ thế ngập trong tim
Không biết gió cứ ào lên từng đợt
Cũng chẳng biết v́ sao ḿnh chẳng tan thành nước
Chảy ngược chiều đường anh .
T̀NH YÊU LÀ G̀?
Yêu là yêu - là nhạc ḷng lên điệu
Là tâm hồn ghi khắc bóng h́nh ai
Là nhớ nhung mơ mộng suốt đêm dài
Là chờ đợi bước chân người thương mến
Yêu là mắt nh́n nhau đầy âu yếm
Môi ngập ngừng nhưng chẳng thốt nên câu
Lúc gần nhau quên vạn nỗi ưu sầu
Và thấy cả cuộc đời lên sắc thắm

   
 YÊU
                   Xuân Diệu
Yêu là chết ở trong ḷng một ít
V́ mấy khi yêu mà chắc được yêu.
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết ...

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.
Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,
V́ mấy khi yêu mà chắc được yêu!
-- Yêu , là chết ở trong ḷng một ít.

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt,
Những người ai theo dơi dấu chân yêu;
Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.
Và t́nh ái là sợi dây vấn vít.
Yêu , là chết ở trong ḷng một ít.


   
Đời tổng hợp bởi muôn ngàn mặt
Mà t́nh em là quĩ tích không gian
Kiếp nhân sinh những hàm số tuần hoàn
Quanh quẩn chỉ trong ṿng tṛn lượng giác
Anh không muốn cuộc đời đầy Sin Cos
Sống khép tṛn trong cộng trừ nhân chia
Cạnh góc đối! Ôi phức tạp vô cùng
Mà hạnh phúc chính là đường biểu diễn

Sống yên b́nh vào ṿng đời tịnh tiến
Đâu phải là nghiệm số của ḷng trai
Anh muốn lên tận cực của thiên tài
Để đo lấy bán kính trần gian vũ trụ
Nếu ḍng đời toàn là thông số
Bài toán t́nh là căn thức bậc hai


Anh t́m em trên ṿng tṛn lượng giác,
Nét diễm kiều trong tọa độ không gian.
Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,
C̣n tất cả chỉ theo chiều hư ảo.
Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo,
Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ.
Nghiệm số t́m, giờ chỉ có hư vô,
Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích.
Anh chờ đợi một lời em giải thích,
Qua môi trường có ṿng chuẩn chính phương.
Hệ số đo cường độ của t́nh thương,
Định lư đảo, t́m ra v́ giao hoán.
Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn,
Tính không ra phương chính của cấp thang.
Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng,
Em trọn vẹn thành phương tŕnh vô nghiệm.


Anh đau đớn nh́n em qua quỹ tích
T́nh em nào cố định ở nơi đâu
Anh t́m em khắp diện tích địa cầu
Nhưng căn số đời anh đành cô độc

Để anh về vô cực dệt duyên mơ
Cho không gian trọn kiếp sống hững hờ
Chiều biến thiên là những cơn mơ.
Đường biễu diễn là chuỗi ngày chán nản

Em sung sướng trên đường tṛn duyên dáng
Anh u sầu trên hệ thống x-y
Biết bao giờ đôi ta được phụ kề
Anh đành chết trên đường tiếp cận
Ôi anh chết cũng v́ hệ số
Định đời anh trong biểu thức khổ đau
Như cạnh góc vuông , với cạnh huyền
Gần nhau đấy nhưng không trùng hợp


Qua những điều trên ta quy ước
T́nh yêu là 1 cái compa
Ṿng tṛn nào dù nhỏ dù to
Cũng đều có tâm và bán kính
Tâm ở đây là tâm hồn cố định
Bán kính là nỗi nhớ niềm thương

Là giao điểm hai tâm hồn đối xứng
Là tương giao hay đồ thị hai chiều,
Ai là người định nghĩa nổi t́nh yêu,
Đầy tạp số tôi học hoài không hiểu

Tôi cố định trong sân trường đơn điệu,
Lặng nh́n trên h́nh chiếu của giai nhân,
Thả hồn theo một tiếp tuyến thật gần,
Theo em măi suốt đời về vô cực

T́nh tôi đó chẳng cần dùng công thức,
Tan trường về tôi cố sức song song,
Tới ngă tư liền bày tỏ nỗi ḷng,
Em ngoe nguẩy từ từ tăng tốc độ.

Tôi vẫn cố giử t́nh yêu đồng bộ,
Hai năm dài đáp số giải không xong,
Tin hành lang em sắp sửa lấy chồng,
Ḷng điên đảo trước định đề đen bạc

Tôi xoay mắt theo ṿng tṛn lượng giác,
Có thấy ǵ ngoài quỹ tích t́nh yêu,
T́nh đơn phương trong tam giác ba chiều,
Lay hoay măi trên chuyến đ̣ vĩ tuyện

T́m lối thoát đồng quy hay tịnh tiến,
Hệ luận nào thuyết phục nổi em tôi,
Đành đi theo phân giác tận chân trời,
T́m ẩn số của phương tŕnh vô nghiệm

Em gái ơi đừng ghét môn toán
Hăy lại đây ta cùng nhau học toán
Lại gần đây hai ta ngồi xích lại
Bài toán nào ta giải mà chả ra

Tay trái cầm chiếc compa
Tay phải cầm thước đi ra đi vào
Lấy hơi em nói th́ thào
Rằng học như thế không vào đúng thôi

Đạo hàm ai lại nhân đôi
Tích phân trở lai nó dôi ra liền
Giới hạn thí nhớ lấy biên
Tích phân xác định trong miền không gian
Đồ thị trục dọc trục ngang
Không cần nhớ hết mà hoang mang ḿnh
Đến khi gặp phải phương tŕnh
Không khai căn được th́ b́nh phương lên
Với bất phương tŕnh không nên
Cần xem xét dấu mới nên nhân vào

Em giống như một đao hàm chưa giải
Để cho anh phải ṃ mẫm tích phân
Thân h́nh em một hàm số b́nh phương
Những uốn cong vô cùng kỳ diệu