| Blog Radio 61: Lạc mất tình yêu! | |||||||||||||||
| 09:47, 3/4/2009 (GMT+7) | |||||||||||||||
Blog Radio - Vui mừng gặp lại các bạn trong Blog Radio số 61. Những câu chuyện tình yêu luôn được các thính giả Blog Radio đón nhận và dành được những tình cảm đặc biệt vì dường như qua mỗi câu chuyện, mỗi tình huống người ta lại tìm thấynhững đồng điệu, suy tư của mình.
Chuyển thể từ truyện ngắn Về nơi có nắng của Nguyên Lê Blog Radio - Hắn 33 tuổi, phong độ, thành đạt, lăn lộn dạn dày giữa chốn tình trường. Người ta quen nói về hắn với những ngôn từ như thế, và hắn cũng quen nghe như thế. Nhưng người ta không ai biết hắn là một kẻ cô đơn. Như chiều nay, khi hắn ngồi bên li cafê này, hắn lại thấm thía sự cô đơn cắn xé từng tế bào trong cơ thể khiến hắn hoang mang. Hắn nhấc điện thoại, ừ thì gọi cho một em chân dài đến đây, ngồi bên khuấy cafê cho hắn
Nghĩ thế, nên hắn ngồi lặng lẽ. Hắn định sẽ ngồi như thế đến hết đêm thì nhận được tin nhắn của em. “Anh đâu rồi?”“Anh cũng không biết nữa.” “Em đến với anh nhé!” Hắn biết rằng em sẽ xuất hiện ngay, như một cơn gió, sà đến bên hắn với tất cả ngọt ngào, mê đắm rồi lại bất chợt tan đi vào đâu đó. Số phận thật kì lạ khi sắp đặt cho Hắn gặp em. Em không đẹp như những người đàn bà đã đi qua đời hắn, em mạnh mẽ, cá tính và đầy bản năng. Hai năm về trước, em là cô phóng viên tập sự của một tờ báo Sinh viên, áo phông, quần jean ngấp nghé phòng làm việc của hắn xin phỏng vấn cho một chuyên đề việc làm. Sự thông minh và lắt léo em tạo nên trong cuộc trò chuyện cứ thế dẫn dắt hắn đi, thích thú rồi đến tò mò. Cả buổi chiều sau khi gặp em, hắn không tập trung làm việc được. Tối đó, hắn qua nhà trọ đón em đi chơi, lòng vòng phố xá một hồi, hắn đưa em ra khỏi thành phố xô bồ. Đêm, lần đầu tiên trong cuộc đời mình, em là người đàn bà không khơi dậy trong hắn nỗi tham lam chiếm đoạt. Hắn hỏi: “Em không sợ à? Em đã hiểu gì về anh đâu.” Em ngoan ngoãn trong vòng tay hắn, lặng lẽ lắc đầu: “Em thấy anh cô đơn, em không muốn bỏ anh một mình.” Hắn cọ cọ khuôn mặt vào má em, si mê và xúc động. Thằng đàn ông yếu mềm trong hắn trỗi dậy, run rẩy và gục ngã trước cái nhìn ngơ ngác của em. Đêm đó, hắn ngủ rất say trong vòng tay mềm của em, ấp áp và lạ lùng. Để rồi cứ thế, hai năm đã qua đi, mỗi lần hắn buồn, cô đơn là em có mặt, em đến bằng linh cảm của em, không cần gọi, không cần nói. Hai năm rồi, hình như em không mong chờ hắn nói một lời yêu
Nhiều lần em bảo: “Anh hãy cứ đến với em khi anh cần, rồi anh cũng có thể đi. Em chẳng giữ anh ở lại khi anh không muốn.” Em nói thế, nhưng nhiều đêm rồi em vẫn ngồi trong xe lang thang cùng hắn khắp mọi nẻo đường. Những khi ấy em im lặng, đôi môi chúm chím khẽ mím lại với nhau. Thường khi bắt gặp ánh mắt long lanh của em đang nhìn mình, hắn vòng tay ôm lấy em, hôn em mê mải. Chưa bao giờ em phản kháng một đòi hỏi nào của hắn, nhưng cũng chưa bao giờ hắn muốn đi quá giới hạn với em. Em cho hắn niềm say mê, phấn khích rồi đến e dè và thậm chí sợ sệt. “Em không muốn là người đàn bà khuất lấp nỗi cô đơn của ai đó. Em đang đi tìm một người đàn ông yêu em thật sự. Anh ấy đang ở đâu đó, rồi anh ấy sẽ xuất hiện ngay thôi.”Sau mỗi đêm bên nhau, em lại biến mất đi đâu đó vài ngày, dửng dưng và lạnh lùng như chưa từng quen biết, chưa từng có những phút giây yêu thương với Hắn. Và Hắn, mặc dù đã chấp nhận thói quen ấy như một phần tính cách tự nhiên của con người em, khoảng thời gian em tỏ ra xa lạ luôn khiến hắn hụt hẫng, chơ vơ. Nỗi nhớ đôi lúc cũng có thể biến hắn thành một kẻ khùng.
Bây giờ thì em đang ngồi trước mặt hắn. Em nói mà không biểu lộ một cảm xúc rõ ràng nào trên khuôn mặt. Hắn không đoán được em vui hay em buồn. - Ừ! Em có mãn nguyện với cuộc hôn nhân sắp tới của mình không? - Em không biết. Em chỉ biết là em sẽ phải xa anh, rất xa đấy!
Sực nhớ ra điều gì, hắn vòng xe quay lại nhà em. Em đã đi rồi. Chuyến tàu vào
Phải rất lâu sau đó hắn mới nhận được tin tức của em. Không phải do ai đó nói cho hắn biết, hay hắn nghe ngóng được mà hắn tìm thấy một lá thư em đặt dưới thấm thảm trên đệm chiếc xe mà hắn lái hàng ngày. Trong thư, em viết: “Bao nhiêu người đàn bà đi qua cuộc đời anh, bao nhiêu cuộc tình chớp nhoáng vụt qua tầm tay anh, mà anh vẫn chỉ là một đứa trẻ. Trẻ con thường mau nhớ và cũng mau quên. Em không thể cứ ở bên anh và chờ đợi đến một ngày anh sẽ nghĩ đến và nói lời yêu, rồi một khi chợt quên đi anh sẽ cho em thành quá khứ của cuộc đời mình. Em rất sợ bị anh lãng quên vì em yêu anh. Chúng ta dường như đã lạc nhau lâu quá rồi để mà tìm lại. Em xin lỗi vì đã nói dối anh, Em vào trong miền
| |||||||||||||||

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét