Sài Gòn. . .một chiều mưa

Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

Mỗi lúc trời mưa tôi lại nhớ
Bóng dáng thân yêu của một người
Mà từ lâu ấy in trong dạ
Bây giờ hoài niệm thấy còn tươi.

Mưa buồn điểm lá cành xơ xác
Ngắm cảnh nghe sầu mỏi mắt mi
Sao nay cảnh vật buồn như vậy
Người cũng không vui có khác gì.

Ước cảnh trần gian chẳng có mưa
Để khỏi u sầu chốn xa xưa
Mắt mi khỏi ướt vương cay lệ
Không gặp người như nhớ cũng thừa. . .

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Nhãn bài viết