- Bất chợt mùa đông đã về
Bất chợt đông về trên phố sau những cơn mưa nhỏ. Bất chợt ta thấy cảm nhận được cái lạnh đầu mùa. Mùa đông Hà Nội mang về hơi nóng của ngô luộc, hơi thơm của khoai nướng và mùi vali của những chiếc bánh chuối nóng hổi trên những con hàng ngày ta đã qua.
Bất chợt đông về khi ta còn ngái ngủ, cái lạnh của mùa đông làm cho ta không muốn chui ra khỏi chăn ấm khi mỗi sáng thức dậy. Mùa đông về cho ta cảm giác được nằm trong chăn ấm, nằm nghe gió bấc thổi trên từng nóc nhà, để cho ta gặm nhấm những kỉ niệm mùa đông xa ngái.
Bất chợt mùa đông mang theo những cơn gió lạnh len vào từng góc phố, từng ô cửa nhỏ mỗi sáng thức dậy. Bất chợt cho ta thấy được cái ấm áp của những tia nắng vào buổi bình minh. Đông về làm cho ta thấy nhớ bát bún ốc cay cay, vị ngọt bùi của hạt dẻ nóng hay đơn giản là vị đậm đà của tách cafe nóng.
Bất chợt đông về thổi rụng những chiếc lá vàng còn sót lại của mùa thu, lại nhớ về những ngày còn bé được mẹ nướng cho củ khoai mỗi khi đi học về hay những ngày đi chăn trâu nướng ngô sao mà vui đến thế.
Đông về làm cho ta thèm cái cảm giác cả nhà quây quần bên mâm cơm nóng, thèm cái cảm giác còn bé được mẹ chan cho từng muỗm canh nóng hổi. Bất chợt đông về làm cho ta thấy nhớ quê nao lòng. Mùa đông này ở quê chắc là đang vào mùa, thèm sắn nướng, thèm thịt ếch nấu với đậu...
Bất chợt đông về trên phố, thấy những đôi tình nhân tay trong tay mà thấy dường như mùa đông tán biến. Thấy những chiếc áo ấm đủ màu như những bông hoa đang khoe sắc, thấy những bông cúc còn sót lại của mùa thu vẫn đong đưa theo gió. Thấy nhớ cảm giác mùa đông khi đọc 'gió lạnh đầu mùa' hay 'chiếc lá cuối cùng'.
Bất chợt đông về thấy nhớ, thấy chạnh lòng, thấy cô đơn trống vắng...
...
Bất chợt đông về trên phố khuya.
Ta thấy lạnh những tâm hồn đơn lẻ.
Nếu có lẽ dòng đời không hối hả.
Để vô tình ta bị lạc mất nhau.
Có phải vậy mà mùa đông tuyết trắng phau.
Một màu trắng, một người về xa vắng.
Cây bàng gầy đứng trong gió mong manh.
Mấy lần rồi nếu đúng hẹn mùa đông
Chắc anh chỉ thấy dòng đời hối hả
Phải không em, lỡ đời không vấp ngã
Để vuột tay nhau lạc mất mấy mùa
Mùa đông đứng nhìn lại kỷ niệm xưa
Khẽ vuốt cây rung dù là cơn gió
Nhắc nhở bâng quơ bóng hình đứng đó
Đã mấy đông rồi không thấy về thăm
Có lẽ mùa đông đã quá xa xăm
Xa một tầm tay mấy lần chín tháng
Xuân thắm hạ phai thu chiều lơ đãng
Đông đến ngóng chờ rồi lặng lẽ đi
Thôi đông hãy như cô gái xuân thì
Chớm một chút cho lòng xuân mát lạnh
Ta cũng lỗi hẹn dù biết đông canh cánh
Giữ trong lòng ấp ủ những niềm riêng
Có phải thế mà đông cứ lạnh thêm?
- Gửi từ email Mèo Vàng
Ảnh minh họa
- Bước qua những mùa đông
Sáng nay trời thật lạnh. Đã lâu lắm rồi em không lang thang 1 mình như thế này. Hít một hơi thật sâu tận hưởng cái không khí lạnh của mùa đông tràn vào lồng ngực... buốt nhẹ... Bao nhiêu cho đủ để lấp đầy cả mùa đông trong em?
Hanh hao quá.. nắng hanh hao... và gió hanh hao...
Hư hao quá.... cuộc sống hư hao... và .. con người hư hao...
Chênh vênh quá... quá khứ chênh vênh... và hiện tại chênh vênh....
Em tìm cho mình một mùa đông tròn vẹn... cô đơn ... và hoang hoải. Để thấy mình đã có rất nhiều, và, mất đi rất nhiều...
Nhiều lắm những nỗi nhớ không tên...
Nhiều lắm những tiếng cười đã mất đi, mà giờ đây thay bằng im lặng và nước mắt...
Nhiều lắm những quan tâm mà ai đó dành cho em .. và giờ .. là dành cho người khác...
Nhiều lắm những hy vọng về tương lai... để rồi hiện tại em chìm trong vô vọng...
Nhiều lắm niềm tin về con người... và để rồi em không còn niềm tin nữa...
Em mải miết kiếm tìm những mảnh ghép cuộc đời chênh vênh ấy. Có những mảnh đã ghép vào ... rồi vỡ vụn..., từng mảnh nhỏ cứ găm lại trong từng nỗi nhớ, như thủy tinh găm sâu vào trong da thịt... nhức nhối lắm....
Cuộc sống này như những thước phim quay nhanh chắp vá lại. Và con người vừa như kịch bản dựng sẵn, vừa như diễn viên cố gồng mình đi casting cho những kịch bản đó.
Hoặc người diễn viên ấy thấy họ không muốn diễn kịch bản ấy. Hoặc kịch bản ấy thấy diễn viên không phù hợp với nội dung của mình. Kết cục là người diễn viên đi tìm một kịch bản khác mà họ thích và kịch bản lại tìm những người diễn viên để casting...
Em sẽ là gì? Sẽ biến cuộc sống của mình thành những đoạn phim chắp vá hết kịch bản này và diễn viên kia ư? Không, em không muốn trói buộc mình vào vai diễn nào, vào kịch bản nào hết. Em muốn là chính em... tự ru mình với những nỗi đau... chống chếnh...
Ảnh minh họa
Dòng người cứ ào lên từng đợt cuốn em đi trong những nghĩ suy mông lung ấy. Dường như càng xô bồ em càng cảm thấy mình lạc lõng. Nhìn từng đôi, từng đôi đi trên phố, họ cười nói vui vẻ lướt qua em thật nhanh... cảm tưởng em chỉ còn là một điểm nhỏ đứng yên giữa trái đất đang quay ấy... Không ai cần biết đên một con người lặng lẽ giữa cuộc đời này....
... Gió táp vào mặt em lạnh buốt...
... mắt cay ...
Em kéo lại chiếc áo len mỏng mảnh vòng tay quanh người... Sao cảm thấy lạnh hơn nhiều lắm? Nhớ thật nhiều hơi ấm 1 bàn tay... Bàn tay ấy đã từng nắm tay em qua đường đông đúc... Bàn tay ấy... với những ngón tay đan siết vào ngón tay em... rất chặt....
Cũng bàn tay ấy đã đẩy em ra khỏi cuộc đời người ấy...
Bàn tay ấy đã xa rồi... mãi xa rồi....
“I don't mind spending everyday
Out on your corner in the pouring rain
Look for the girl with the broken smile
Ask her if she wants to stay awhile
And she will be loved...”
A
... Em cười buồn...
... mi ướt...
Có lẽ lúc này bàn tay ấy đang nắm bàn tay cô gái đó... như đã nắm bàn tay em. Bàn tay nào đó đã buông bàn tay cô ấy... để rồi... bàn tay ấy đã buông bàn tay em... để nắm lấy bàn tay cô ấy....
Hai bàn tay của hai con người đó có ấm không?
Có nỗi nhớ nào về em len lỏi vào giữa bàn tay người ấy... và cô ấy?
Gượng bước ngược chiều gió lộng.... Lạnh lắm... nhưng em chịu được... Bởi em yêu mùa đông mà....
Vì mùa đông lạnh... và cô đơn... như em.....
Em sẽ một mình bước qua những mùa đông nữa........
- Đức Hạnh – blackstar_24kt@
Ảnh minh họa
- Yêu thương ngay khi còn có thể
Một ngày đầu đông xám xịt, những đám mây không giấu vẻ nặng nề khi phải mang trong mình một khối lượng nước khổng lồ chỉ chực rào rào khi có hiệu lệnh. Điện thoại trong túi tôi rung bần bật, tin nhắn của một ai đó. Đã từ lâu, tôi chẳng còn vồn vã hay háo hức chờ đợi tin nhắn từ một người nào đó. Một phần sâu thẳm trong tôi đã chết theo mối tình dai dẳng 3 năm đứt gánh giữa đường 6 tháng trước. Hụt hẫng, chới với, hoang mang và khủng hoảng. Những ngày tái nhợt và ảm đạm lần lượt trôi qua, tôi lặng lẽ đứng nhìn lòng mình không còn gợn sóng, tựa hồ như đọc một câu chuyện từ rất xa xôi.
“Trời chẳng đẹp, mưa chẳng rõ, nhưng anh nhớ em”. Tin nhắn từ một số không được lưu trong danh bạ nhưng đã quá quen thuộc tới mức tôi vẫn luôn bấm nó trong vô thức mỗi khi sờ điện thoại. Bầu không khí tĩnh lặng bị phá vỡ. Một dấu hiệu bất ngờ cho sự khởi đầu mới. Thời gian gần đây, tôi thường nghe lũ bạn rủ rỉ rằng anh luôn tò mò về cuộc sống hiện tại của tôi, rằng anh quan tâm tôi, một cách lặng lẽ nhưng lộ liễu.
Hơn 6 tháng trước, anh đã vì một cô gái lạ mặt quen biết chưa lâu, mà buông những lời phũ phàng để có thể dứt bỏ tôi. Nhiều nuối tiếc, không ít trở trăn, nhưng tôi buông tay anh dễ dàng hơn tôi vẫn nghĩ. Nếu đã chẳng thể níu chân một người nào đó, thay vì ủ rũ và đau khổ trước mặt người ấy, tại sao ta không giấu nỗi buồn cho riêng mình? Tôi đã chọn cách đứng từ xa ngắm nhìn niềm hạnh phúc mà người ấy có, chôn vùi mọi đau đớn trong lòng, và để nỗi nhớ trôi theo từng ngày...
Người ấy quay về, đột ngột như khi ra đi. Những điều tưởng như đã nằm im trong một ngăn tủ kín bị xáo tung. Những yêu thương tưởng như đã đánh mất giờ vô tình tìm lại. Tôi rơi vào những trường băn khoăn khác. Ai dám chắc rằng người ấy sẽ không khiến tôi tổn thương thêm một lần nào nữa, ai dám chắc rằng nỗi đau đã lành khô kia không bị đào sâu thêm một tấc nào nữa? Ai dám chắc?
Ảnh minh họa
Tôi luôn cố bảo vệ mình bằng cách tỏ ra vô cảm với cuộc sống này, bằng cách cười cợt với những nỗi đau và tự mãn rằng mình chẳng còn chút cảm xúc với thứ tình cảm diệu kì ấy. Nhưng tất cả đã thay đổi khi người ấy đứng trước mặt tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi, tựa như chưa từng xa cách.
Tôi chẳng cô đơn đến mức bị cái giá lạnh của mùa đông thôi thúc việc đi tìm một người bạn đồng hành mới. Đôi khi, tôi còn thích thú trong cái thế giới chỉ có riêng mình. Nhưng đông, với cái vẻ ảm đạm cố hữu, khiến con người ta dễ dàng tìm đến nhau hơn, nhất là khi tim họ chưa hề xa rời, dù chỉ một phút.
Tiết trời vẫn thế, chẳng có gì thay đổi. Lòng tôi đã đổi khác, một sự thay đổi rất nhỏ nhưng rõ ràng. Tôi với tay nhắn vài dòng ngắn ngủi. Tôi nhanh chóng bước ra phố, tìm tới cửa hàng bán len, chọn vài cuộn hợp màu, ôm vào lòng, ôm cả những yêu thương sắp có hình trở lại. Chẳng ai biết trước được ngày mai, tại sao tôi phải do dự cho chính mình thêm một cơ hội nữa để yêu thương một người nào đó, và cũng để được một ai đó yêu thương? Nếu đã biết tương lai là không định, ngày hôm nay, tôi sẽ nắm giữ mọi yêu thương mong manh.
Và tôi biết, điều duy nhất mình nên làm, là yêu thương ngay khi còn có thể.
Gửi từ Dung Keil
Email : minhphuongtnx2@gmail.com
Email : minhphuongtnx2@gmail.com
Mấy hôm nay bị cúm, khó chịu quá đi mất, sắp phải giảng rùi mà như thế này thì không ổn. Hic. Tự nhiên muốn được yên tĩnh, không nghĩ đến ai, không cần ai quan tâm. Chỉ muốn trốn vào một góc khuất nào đó nghĩ ngợi miên man rùi ... lỡ có khóc thì không ai biết. Mấy hôm nay hay online yahoo rất muộn, chẳng để làm gì cả, không đợi ai đó pm, ko quan tâm nick ai đó có sáng không, vì thật ra là nó biết, và nó sẽ coi như bình thường, thành một thói quen, thói quen từ bỏ. Anh yêu em, ừ, có lẽ. Nhưng vẫn không đủ để anh vượt qua chính mình. Lòng ích kỷ và sự hèn nhát trong anh đã quá nhiều nên không còn chỗ cho tình yêu, sự cảm thông và tha thứ nữa. Anh chỉ đòi hỏi mà không hề biết đến cảm giác và suy nghĩ của người khác. Em buông tay anh nhé, buông để bước một mình vững vàng hơn, em không mong chờ bàn tay anh nắm lấy tay em kéo trở lại đâu anh. Em không thể sống cho người khác mãi như vậy được. Giờ là lúc em thương chính mình và sống cho chính mình. Có thể cả đời này em sẽ không bao giờ gặp được người mà em yêu như đã từng yêu anh ( Vì em đã trao tất cả yêu thương cho anh rồi mà), nhưng em sẽ không bao giờ phải buồn, phải khóc nhiều nữa, quá đủ rồi. Khi mình đến với nhau cũng chỉ là một câu nói, và mình xa nhau cũng chỉ bằng một câu nói. Nhưng một câu nói làm em hạnh phúc, và một câu nói giết chết một con người, một tâm hồn. Sẽ chẳng bao giờ anh tìm lại được em của ngày xưa ( Nếu anh đi tìm ). Em sẽ khác, thay đổi mình, thay đổi cuộc sống,cách sống, để không phải chạnh lòng khi bắt gặp quá khứ. Đau lắm đấy. " Anh đã nói yêu em khi trái tim anh đang hướng về một nơi khác. Anh vẫn có một khoảng trời riêng với những bí mật khi bên em. Anh nói dối em nhiều. Em ước gì mình đừng quá nhạy cảm để biết được những điều đó. Vẫn lặng lẽ yêu anh. Anh đã ko tin, thậm chí coi thường khi biết quá khứ của em trong từng trang nhật ký, nhưng anh đâu biết được cuộc sống thật sự của em trong khoảng thời gian ấy là như thế nào. Nếu em đúng là người như anh nghĩ thì liệu em có thể yêu và hi sinh nhiều vì anh như thế không? Em quá dại dột và ngây thơ khi thừa nhận với anh những điều không có, ừ, bởi vì lúc đó,em đâu thể giải thích được cho mình. Em đi bên anh như một người có tội,luôn mặc cảm và cố gắng bù đắp cho anh bằng tất cả tình yêu thương và trách nhiệm của mình. Anh nhận ra điều đó không hay vô tư đón nhận như một điều hiển nhiên? Mình xa nhau, em mất anh hay anh mất em? Vì em không tốt hay vì anh yêu em chưa đủ để anh tự tin đi bên em đến suốt đời như anh hứa? Giờ đây, em vẫn rất yêu anh, vị trí của anh trong em vẫn thế, mãi mãi không thay đổi nhưng em không buồn, không nuối tiếc gì nữa,vì em đã làm tất cả những gì có thể rổi nhưng mình vẫn mất nhau là vì anh chưa bao giờ cố gắng giữ em lại bên mình, chưa bao giờ anh sợ mất em cả. Có thể rồi đây anh sẽ yêu, sẽ cưới, vợ của anh chắc chắn sẽ giàu có, xinh đẹp, giỏi giang hơn em, nhưng em giám khẳng định rằng anh sẽ không bao giờ tìm được một người yêu và hiểu anh hơn em đâu. Em tin là thế, nhưng em vẫn luôn mong anh hạnh phúc. Cái hạnh phúc như anh mong muốn và như những người thân yêu của anh mong muốn. Còn trái tim em ư? Nó có một hình thù thật xấu xí vì đã hai lần tan nát vì anh. Em đang cố sức vá lại nó thành một trái tim khỏe mạnh, bao lâu nay nó đã đập lỗi nhịp vì ai đó quá nhiều, giờ là lúc để nó nghỉ ngơi. Anh đừng nói dối em thêm một điều gì nữa, kể cả câu " Anh yêu em" hay "Anh nhớ em" mà anh đã nói với em hàng ngàn lần. Anh biết không Anh chính là người đầu tiên nghe em nói câu " Em yêu anh" bằng tất cả cảm xúc của mình, lần đầu tiên từ em nó được phát thành lời. Nhưng,mọi thứ bây giờ là vô nghĩa, anh nhỉ. Chưa có ai được ở lại trong trái tim em, nhưng anh sẽ là người đầu tiên và mãi mãi. Ừ, vì em đã dành chỗ đấy cho anh khi trái tim em bắt đầu quen anh và cảm nhận được anh, khi trái tim em biết yêu mà. Anh ko tin ư? Nhưng đó là sự thật đấy. Còn em, anh bảo gì ấy nhỉ? " Vị trí của em trong anh mãi ko hề thay đổi" . Vị trí đó là gì? Là vợ, là Tiểu muội, là vịt còi hay là một người đã cùng anh trải qua bao chuyện vui buồn, khó khăn? Em không biết, nhưng liệu như thế trái tim anh có chật chỗ không anh, vì anh còn 111, còn cả Mít thương, và sau này là vợ anh nữa mà. Cái vị trí của em nó thật mong manh, "Em chỉ là cơn mưa mỏng manh, ko đủ làm anh ướt”. Nhưng anh có tự tin nói rằng sau này anh sẽ tìm lại được những cảm xúc như khi bên em, một lần nữa không? Hãy yêu người đến sau em đừng giống như khi yêu em anh nhé, vì họ mãi mãi không phải là em, không sống như em đâu. Có những khi cảm xúc trong em muốn vỡ òa khi em nhớ anh, khi nhìn thấy nick yahoo của anh sáng đèn, nhưng em đã học cách kiềm chế, em giữ lại trong mình mặc cho cơn đau thắt ngực khiến em như muốn nghẹt thở. Lúc ấy, chỉ có nước mắt mới có thể làm em vơi đi, em khóc, khóc đến nỗi thân thể rã rời, nước mắt chảy xuống môi em, mặn chát. Giọt nước mắt ngày nào làm em hạnh phúc, giờ sao lại đau nhói thế này Đã lâu rồi em không biết đến một nụ cười theo nghĩa của nó là biểu thị niềm vui. Có lẽ em quên đi cảm giác đó mất rồi. Em biết,dù em có nói chuyện thì anh cũng sẽ im lặng thôi, hoặc nói một câu gì đó khiến em thấy chạnh lòng, em biết anh kiên nhẫn lắm mà. Nhưng không sao cả. Em sẽ học cách chịu đựng tốt hơn nữa. Để có thể mỉm cười khi nhìn thấy anh nắm lấy một bàn tay khác. Chúc anh luôn vui vẻ, hạnh phúc.
Tr M
Email : hoatulip_usd89@yahoo.com
Email : hoatulip_usd89@yahoo.com
Dù giờ đang có là mùa xuân hay mùa hạ, dù quanh ta mọi người đều vui vẻ và hạnh phúc với những gì đang có. Nhưng sao ta lại cảm thấy cái lạnh giá và cô đơn của tháng mười hai băng giá. Có lẽ đó là do mình cô đơn .Những ai quanh ta cũng chẳng còn nữa, chỉ mình ta lẻ loi lê bước. Mình muốn có một ai đó đi bên mình, để cảm giác cô đơn, trống rỗng này không gặm nhấm hồn mình đến vậy. Ôi, tháng mười hai, buốt giá và lạnh lẽo, mình cần một ngọn lửa nhỏ để sưởi ấm tâm hồn.
Khánh Nguyễn
Email : nangkieu_anhyeu@yahoo.com
Email : nangkieu_anhyeu@yahoo.com
Đông về trên khắp những góc phố anh qua, nỗi cô đơn theo anh đi đi mãi. Mùa đông đến sẽ lạnh lắm ... và cô đơn từng ngày dài... Không biết bao nhiêu lần anh đã tự hỏi: "Phải bao nhiêu tháng năm nữa để có thể lấp đầy nỗi hiu quạnh của anh " ...
Nhím xinh
Email : ptth3112@gmail.com
Email : ptth3112@gmail.com
Mùa đông năm nay, mình đi 1 mình, tận hưởng cảm giác lạnh mỗi ngày.... Mỗi khi mùa đông, ngày ấy luôn có người nhắc mình "phải mặc áo ấm nhé em", "đừng bật quạt đêm nhé", "trời lạnh em cũng đừng uống nước đá nữa nhé, cả kem nữa.... chỉ thỉnh thoảng được ăn thôi....khi nào anh dẫn đi mới dc ăn..." .... Mình của 2 năm về trước đã luôn mạnh mẽ dù có anh bên cạnh, có anh chăm sóc, ko dựa vào anh.... Vậy mà mình của bây giờ sao yếu đuối quá. Có phải mình đã quá quen với những yêu thương..... Mình bước đi 1 mình đã lâu rồi, cũng quên đi thật nhiều, bắt đầu học mạnh mẽ lại từ đầu, biết yêu quý bản thân mình hơn và cũng biết trân trọng hiện tại hơn....
NGA
Email : tieuthu_muathu2000@yahoo.com
Email : tieuthu_muathu2000@yahoo.com
biết bao giờ ta mới không còn cảm giác cô đơn,lạnh lẽo.cuộc sống này thật quá nặng nề.nhưng xin hãy hy vọng về 1 ngày không xa vời sẽ có đôi tay sưởi ấm đôi tay ta.
Cô gái thích mùa đông
Email : hoatulip_usd89@yahoo.com
Email : hoatulip_usd89@yahoo.com
Bốn mùa trong năm, không mùa nào có nhiều tên gọi như mùa đông: Mùa khói, mùa của nỗi nhớ, mùa ấm áp , cái lạnh mới khiến người ta nhận ra sự ấm áp, mùa cưới, mùa yêu, mùa kỷ niệm. Vậy nên người ta còn gọi mùa đông là mùa của cảm xúc. Bất chợt đông về thấy nhớ, thấy chạnh lòng, thấy cô đơn trống vắng... Không ai cần biết đên một con người lặng lẽ giữa cuộc đời này....Vì mùa đông lạnh... và cô đơn... như em..... Ôi, tháng mười hai, buốt giá và lạnh lẽo, mình cần một ngọn lửa nhỏ để sưởi ấm tâm hồn.
Tiền Phong
Email : tienphong123mk@gmail.com
Email : tienphong123mk@gmail.com
Bài thơ hay quá. Ôi những nỗi niềm riêng mang. Với Anh yêu và không yêu là rất rõ ràng. Anh mất quá nhiều thời gian để đi tìm tình yêu chân chính, còn với Em vẫn cần thời gian chờ đợi...
winterlove
Email : tuyetwinter@gmail.com
Email : tuyetwinter@gmail.com
Lại một mùa đông nữa lại đến...em lại cảm nhận được cái lạnh và cô đơn... em nhớ mùa đông năm ấy...em được bên anh...ấm áp và hp... 3 mùa đông qua...không còn anh...con tim em giá lạnh.... mùa đông năm nay em sẽ ra sao
Hale
Email : bonghoathuytinh_0211@yahoo.com
Đang nhâm nhi cafe G7 và nghe " bao nhiêu cho đủ để lấp đầy mùa đông ?" một chút cảm xúc Trích từ Blog Một entry blog radio, khiến cho cảm xúc trong mình lại lững thững....đang G7 và bắt cảm xúc .... " Bất chợt đông về........ Bất chợt đông về trên phố khuya. Ta thấy lạnh những tâm hồn đơn lẻ. Nếu có lẽ dòng đời không hối hả. Để vô tình ta bị lạc mất nhau. Có phải vậy mà mùa đông tuyết trắng phau. Một màu trắng, một người về xa vắng. Cây bàng gầy đứng trong gió mong manh. Mấy lần rồi nếu đúng hẹn mùa đông Chắc anh chỉ thấy dòng đời hối hả Phải không em, lỡ đời không vấp ngã Để vuột tay nhau lạc mất mấy mùa Mùa đông đứng nhìn lại kỷ niệm xưa Khẽ vuốt cây rung dù là cơn gió Nhắc nhở bâng quơ bóng hình đứng đó Đã mấy đông rồi không thấy về thăm Có lẽ mùa đông đã quá xa xăm Xa một tầm tay mấy lần chín tháng Xuân thắm hạ phai thu chiều lơ đãng Đông đến ngóng chờ rồi lặng lẽ đi Thôi đông hãy như cô gái xuân thì Chớm một chút cho lòng xuân mát lạnh Ta cũng lỗi hẹn dù biết đông canh cánh Giữ trong lòng ấp ủ những niềm riêng ................... Nguồn: ST Bên ngoài đang mưa, lành lạnh, khoắc chiếc áo rộng thùng tình của anh trai để thấy mình như một con người đang được bao bọc...nhưng lòng vẫn cảm giác được cái lạnh, cảm giác được mùa đông....... Em thích mùa đông, uh! thích cái mùa mang lại cho con người ta sự cảm nhận rõ rệt nhất của sự ấm áp và cả sự cô đơn. Thật đúng con dao 2 lưỡi, nó khiến người tâm ấm áp lắm khi có ai đó, khi được yêu thương nhưng lại cũng mang lại sự cô đơn, trống trãi tột cùng.......nó giúp người tâm cảm nhận rõ nhất sự thiếu thiếu trong mình........ Hôm qua một người hỏi mình " chị có biết .... không ? " ..... tự nhiên bật cười...... sao không biết được cơ chứ, một người tưởng như có thể sưởi ấm bàn tay này...chỉ là lạc mất nhau. Có lẽ giờ nhìn em và anh xa lạ quá, uh! chẳng còn là gì, chỉ là bật cười vì nhận ra 1 điều tất cả những kỷ niệm đã qua đi chẳng là gì....chỉ tình cảm hiện hữu trong mỗi người mới chính là bằng chứng quan trọng nhất. Thế nên, con người khi không còn yêu thương nhau thì có là gì đâu....xa lạ. Em thích tình yêu vì nó khiến 2 còn người xa lạ trở nên gần gủi nhau, rồi em cũng ghét tình yêu vì nó biến 2 con người gần gủi nhau thành xa lạ. Cuộc sống, tình yêu...là những điều kỳ diệu có thể biến đôi, đôi khi chẳng như ta nghĩ, chẳng như tưởng tượng của ta...lạ thật... đôi khi ta là người bị động...... Bất chợt mùa đông...lại một mùa đông...em đẫ đi qua bao màu đông với bao kỷ niệm đong đầy ...tháng 12 sự quay vòng những gì đã qua ....sẽ không có lần thứ 3 ...cho 1 cái tết bình yên phải không ???????? . Mùa đông, những sáng se lạnh, nhẹ lòng với tách cafe G7, em không biết uống đen không đường, nhưng dường như nghiện cafe sữa, nghiện cafe hòa tan. Vì nó đậm đà, vị ngọt và đắng như chính cuộc sống này, như chính tình yêu ..... em cũng yêu Hà Nội, yêu HN nhiều lắm vì cảm thấy HN cũng đậm đà như cafe, một cái gì đó khiến con người ta thích ngắm nhìn, thưởng thức và xao động vì nó. Có gì đó gần gủi, ấm áp. có gì đó rất lãng mạn, có gì đó rất phiêu và rất lạ....... " Hà Nội của tôi những mùa đông giá lạnh....... Em muốn yêu, em sẽ yêu một người như cafe, như Hà Nội... nmột cái gì đó ấm áp, gần gủi, nhưng rất lạ.... sẽ rất khó, rất khó để gặp anh ..cafe, Hà Nội của em phải không ???? Dành tặng cho những trái tim " đang cô đơn", nhưng tâm hồn đang phiêu lãng, cho những trái tim để lạc mất nhau........mong rằng những bàn tay trong mùa đông này sẽ tìm thấy 1 bàn tay để được sưởi ấm :X Email : bonghoathuytinh_0211@yahoo.com

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét