tuyển tập thơ tình hay

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012




HỒN THƠ ĐIÊN
Nếu giả sử ḷng không yêu đến thế
Trời đâu buồn mỗi lúc giọt mưa sa
Cỏ cây nghiêng đón gió về lặng lẽ
Tiễn mùa đi rưng ngấn lệ nhạt nhoà

Ta ngồi ôm lưng chừng cơn mộng mị
Nghe h́nh như phía nổi nhớ chênh vênh
Lại khăng khăng nhủ rằng đời vô vị
Đơn độc chi mà tự buộc lấy ḿnh

Trói gánh sầu vào vai thô, túng quẩn
Bán cho đời ngang dọc mấy niềm riêng
Rao tiếng rao vọng từ ḷng u uẩn
Có khi hồn những tưởng hoá hồn điên

Th́ cũng mặc, điên cho đời bớt khổ
Yêu người ta, yêu cho hết con tim
Ghen, ghen đi, vạch ḷng ra thổ lộ
Để nghiền tan côi cút phiến môi mềm

Ta vẫn ngồi nhuộm sầu làn mi úa
Lắm Xuân rồi hụt mất bóng lương duyên
Đă gặp người và xa người mấy thủa
Thơ học hằn đội măi lốt truân chuyên.
 IF ONE DAY ...
If one day…
U feel like crying…
Call me.
I don’t promise that
I will make U laugh,
but I can cry with U.

If one day…
U want to run away,
Don’t be afraid to call me.
I don’t promise to ask U
to stop…
but I can run with U.

If one day…
U don’t want to listen
to anyone…
Call me.
I promise to be there for U.
And I promise to be very quite.

But if one day U call…
And there is no answer…
Come fast to see me.
Maybe I need U.

If I ever ignored U.
I’m sorry…

If I ever made U feel bad
or put U down
I’m sorry…

If I ever thought
I was bigger or better than U
I luv U…
Don’t ever forget that!
through bad times
and good,
I’ll always be there for U.

I am sorry…
For everything wrong I’ve ever done,
I wish I could do worst!!!

I’m writing this
because
what if
tomorrow never comes?
what if
I never get to say goodbye
or give U a big hug?
what if
I never get to say I’m sorry or I love U?
because
what if tomorrow never comes?


KHI YÊU TA BẮT ĐẦU NÓI DỐI
                                (ST)
Thầy văn học đọc cho chúng tôi nghe câu phương ngôn
"Khi yêu người ta bắt đầu nói dối"
Có đúng thế không hỡi bạn bè cùng tuổi?
Lứa tuổi bắt đầu yêu.

Sáng nay em gửi gắm ǵ qua ánh mắt nh́n
Mà khiến anh đêm về khó ngủ
Ở gần thôi mà sao vẫn nhớ
Ngày ngắn vô cùng - không đủ để nh́n nhau

Đừng ai hiểu lầm ai muốn làm cao
Dù đôi lúc ngó lơ sang chỗ khác
Th́ ra, thầy bảo mà đúng thật
Khi biết yêu trước tiên ḿnh tự dối ḿnh

Rồi nếu lỡ bạn bè nhắc đúng một cái tên
Tự dưng em quá chừng xấu hổ
Má đỏ bừng và không cười nói nữa
Có ai hỏi: "Hắn đấy à ?"
vội đáp: "c̣n lâu!"

Và anh th́ có khác ǵ đâu
Cũng bối rối rồi vội vàng phủ nhận
Ai lại dám tỏ bày niềm xúc động
Nên bất ngờ phải nói "Có" thành "Không"

Bài hát anh hát cho cả lớp nghe chung
Sao ánh mắt cứ nghiêng về một phía ?
Tự dưng em không dám lên lớp trễ
Chỉ sợ anh chê : con bé ấy lười !

Tự dưng em vui hơn và anh càng thấy yêu đời
Anh đi dạo thường xuyên hơn ngang căn pḥng em ở
Em cũng chợt thích ngồi bên cửa sổ
Chỉ cần một cái nh́n là hai đứa sẽ ngủ ngon

Nhưng bạn bè ơi,
đừng t́m hiểu ǵ hơn
Em sẽ bảo em chỉ ngồi hóng gió
Anh sẽ giải thích rằng anh đi ngang căn pḥng đó
như đi ngang bao căn pḥng khác của trường

Khi biết yêu ai cũng ngỡ ḿnh vẫn b́nh thường
Dù thật sự có rất nhiều thay đổi
Mà thay đổi trước tiên là bắt đầu nói dối
Nhưng là sự nói dối vụng về trẻ nít rất dễ thương
Và dĩ nhiên là đáng được khoan dung
Hăy tha thứ cho những người v́ bắt đầu yêu nên bắt đầu nói dối.

KHÔ KHAN
(ST)
Chợt một ngày em bảo anh khô khan
Không nói nổi dù một lời của gió
Không dịu dàng và mượt mà như cỏ
Không êm đềm hay lơi lả như trăng

Anh nghe ḷng nhói nỗi bâng khuâng
Em nói đúng, buồn thay em nói đúng
Gă đàn ông trong anh lại vụng
Nói lời trái tim mà lạc giữa ngôn từ

Nhưng lẽ nào em chẳng nhận ra ư?
Anh không nói vậy mà anh đă nói
Bằng nỗi khát khao tưởng chừng không có tuổi
Bằng niềm đam mê c̣n trẻ măi không già

Và lẽ nào em lại chẳng nhận ra
Giữa cái khô khan có chút ǵ bối rối
Giữa cuộc sống đang trôi đi rất vội
Anh đờ đẫn cuốn theo những lo lắng rất đời

Hăy gọi cho anh khi đêm đă khuya rồi
Khi anh đă về với ḿnh rất thật
Khi anh thấy tận trong anh sâu nhất
Ánh mắt em nh́n trách móc suy tư

Em vẫn c̣n thao thức đấy ư?
Vằng vặc thế mà trăng vẫn khuyết
Anh sẽ nói và mong em sẽ biết

Có những lời gửi đến chỉ ḿnh em.
KHOẢNG LẶNG TRÁI TIM
(st)
Khi chuyện cũ chỉ c̣n là kỷ niệm
Em có t́m về năm tháng xưa không ?

Em có t́m về trong khoẳng khắc đợi mong ?
Giọt nước mắt đầm đ́a câu hờn dỗi …
Em có t́m nụ cười xưa bối rối ?
Kỷ niệm ngày nào thành câu chuyện xa xăm …
Em có t́m về nơi chốn cũ mùa trăng ?
Lá vẫn rơi trải vàng con đường nhỏ
Kỷ niệm xưa anh chôn vào bụi cỏ
Ngày xưa ơi ! Giờ đây em đă xa …

Em có t́m về mỗi dấu chân anh qua ?
Phố cũ,trường xưa,hàng cây,thư viện …
Em có t́m về những lần anh trễ hẹn ?
Thoáng giận hờn rồi trách móc vu vơ …

Em có t́m về những ngày ḿnh làm thơ ?
Trao cho nhau cùng những ḍng lưu bút
Thơ của anh nồng nàn và gấp rút
C̣n thơ em trong sáng đến lạ kỳ …

Anh khao khát một ngày em trở về …
Dẫu biết rằng chẳng bao giờ như thế
Thật dịu dàng,anh lặng thầm - Rất khẽ …
Đi t́m em …
Trong khoảng lặng trái tim … !


LẦN CHẠM TAY SAU CÙNG
Ta đưa tay chạm nhau thêm một lần
Nghe thương yêu dâng đầy trên đỉnh nhớ
Đan chặt lại, chặt lại rồi kẽ hở
Đâu ngờ đời trôi, vuột mất tương lai.

Bàn tay anh mai sẽ nắm tay ai ?
Đốt khẳng khiu vuốt ve, niềm đau chạnh.
Ngón thon buồn em hửng hờ đêm lạnh
Giữ mong manh một chút kỷ niệm gầy.

Từ giă nhau, xa từng phút từng ngày
Để được ǵ ngoài những lời oán trách
Hướng tương lai đánh đổi bằng thử thách
Hạnh phúc đành đáp lại với đau thương.

Để sáng nay em vén tóc soi gương
Thấy nổi buồn đọng trên đôi trủng mắt
Hai gịng lệ lăn dài, giọt trong vắt
Cùng linh hồn tắm gội những sầu bi.

Em rút tay không muốn chạm bàn tay
Sợ nhớ anh nghẹn ngào - ḍng kí ức
Thế rồi. Bàn tay buồn ôm đơn côi, chật vật
Không chạm lấy bàn tay ḿnh mong dĩ văng trôi xa .
(Hay sợ chạm trúng nổi buồn theo mây gió thênh thang.)
MỘT CHIỀU NGƯỢC GIÓ
(st)

Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
Ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
Ngược ḷng ḿnh t́m về nông nổi
Lăng du đi vô định cánh chim trời

Em ngược thời gian, em ngược không gian
Ngược đời thường bon chen t́m về mê đắm
Ngược trái tim tự bao giờ chai lặng
Em đánh thức nỗi buồn, em gợi khát khao xanh

Mang bao điều em muốn nói cùng anh
Chợt sững lại trước cây mùa trút lá
Trái đất sẽ thế nào khi mầu xanh không c̣n nữa
Và sẽ thế nào khi trong anh không em?

Em trở về im lặng của đêm
Chẳng c̣n nữa người đông và bụi đỏ
Phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
Riêng chiều này - em biết, một ḿnh em...
 MỘT CHÚT KON TUM
(Tạ Văn Sỹ)
Mới lần đầu em đến thăm anh
Anh đưa em thăm phố yên lành
Kon Tum nhỏ với hàng thông nhỏ
Chầm chậm thôi, vội bước chi nhanh
Em thấy không phố bốn bề xanh
Rừng vây quanh núi cũng vây quanh
Đất vẫn xuôi mà sông chảy ngược
Con nước trôi về phía thác ghềnh
Ôi những con đường nối phố với rừng
Mang thiên nhiên gần quả đồi gần
Người ở đây hồn người rất rộng
Đi cùng anh tới vài con dốc
Có ǵ đâu mà em mơi chân
Mai tạm biệt anh, về phố lớn
Mang theo về một chút Kon Tum

* Kon Tum có con sông Đắk Blà nổi tiếng, nó chảy ngược về phía thác ghềnh và nhập vào ḍng Sesan đi ngang qua thị xă Kon Tum.
* Bài thơ được sưu tầm nhân kỹ niệm lần tham gia đào tạo đề án 112CP tại Kon Tum năm 2006.

  

MỘT NỬA(st)
Thượng đế tạo ra cuộc đời là một nửa
Một nửa niềm vui, một nửa t́nh yêu
Một nửa nỗi buồn cộng một nửa hắt hiu
Chắt lại cho một nửa con người đang hối hả


Nhịp sống nặng vốn từng cơn vất vả
Một nửa em vẫn t́m một nửa anh
Mỗi nhịp đời qua anh bước rất nhanh
Có khi nào bỏ qua cái gọi là một nửa?


Một thoáng khựng em chần chừ lần lựa
Một nửa của ḿnh hay một nửa của ai
Rụt rè e sợ mắc một lỗi sai
Em sợ hạnh phúc dành cho em một nửa. 

MỘT 
(Trần Ḥa B́nh)
Một... nỗi buồn vô cớ
Một... nỗi nhớ vô h́nh
Một... mối t́nh thầm lặng
Một... hy vọng mong chờ

Một... phép màu cổ tích
Một... gặp gỡ t́nh cờ
Một... nét mặt thờ ơ
Một... nỗi mừng cố nén

Một... sẽ đi đến đâu
Một... cũng không không biết nữa
... THÊM MỘT
Thêm một chiếc lá rụng
Thế là thành mùa thu
Thêm một tiếng chim gù
Thành ban mai tinh khiết

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một lắm điều hay
Nhưng mà tôi cũng biết
Thêm một phiền toái thay

Thêm một lời dại dột
Tức th́ em bỏ đi
Nhưng thêm chút lầm ĺ
Thể nào em cũng khóc

Thêm một người thứ ba
Chuyện t́nh đâm dang dở
Cứ thêm một lời hứa
Lại một lần khả nghi

Nhận thêm một thiếp cưới
Thấy ḿnh lẻ loi hơn
Thêm một đêm trăng tṛn
Lại thấy ḿnh đang khuyết

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một lắm điều hay. 
NHỮNG PHÚT XAO LÒNG
Thuận Hữu
Có thể vợ ḿnh xưa cũng có một người yêu
(Người ấy gọi vợ ḿnh là người yêu cũ)
Cũng như ḿnh thôi, ḿnh ngày xưa cũng thế
Yêu một cô, giờ cô ấy đă có chồng.
Có thể vợ ḿnh những phút mềm ḷng
Nên giấu kín những suy tư không kể về giấc mộng
Người yêu cũ vợ ḿnh có những điều mà chính ḿnh không có được
Cô ấy không nói ra v́ sợ ḿnh buồn
Ḿnh cũng có những phút giây cảm thấy xao ḷng
Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ ḿnh không có được
Nghĩ về cái đă qua nhiều khi nuối tiếc
Ḿnh cũng chẳng nói ra v́ sợ vợ buồn
Sau những lần nghĩ đến đâu đâu ḿnh thương vợ ḿnh hơn
Và cảm thấy như ḿnh có lỗi
Chắc vợ ḿnh hiểu điều ḿnh không nói
Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút ḿnh hơn
Mà có trách chi những phút xao ḷng
Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ

Đừng trách chi những phút xao ḷng! 
NHỚ!
Puskin
Lạ quá ! Không hiểu v́ sao
Đứng trước em anh lạnh lùng đến thế ?
Nhưng anh đi rồi ḿnh anh với bóng lẻ
Mới thấy ḿnh khẽ nói : Nhớ làm sao ?!

Chúng nó cứ bảo nhớ là yêu
C̣n anh th́ không biết nữa
T́nh yêu với anh sao kỳ lạ thế
Lúc xa rồi mới thấy ḿnh yêu !

T́nh yêu đến nào ai có biết
T́nh yêu đi nào ai có hay ?
Theo thời gian, trái đất nó cũng quay
T́nh yêu đến, t́nh yêu đi ...nào ai có biết

 NỖI NHỚ
Có một ngày nỗi nhớ vây quanh,
Anh biết ḿnh yêu em từ đó
Vần thơ thốt từ trong nơn cỏ
Gió lượn về mang hương tóc em bay.

Ngước nh́n trời mà chẳng thấy mây
Mỗi chỉ thấy nụ cười em lơ lửng
Như thách thức,như tưng bừng rôn ră
Ta mỉm cười vuốt nắng ngỡ tóc em.

Ta yêu em sợ ḿnh hoá điên,
Bỗng cuộc đời trở nên hiền hậu quá
Không lo toan không căng ḿnh bứt phá
Không là ta trong ước muốn của ta.

Biết rằng em chẳng là Nữ Oa,
Cũng chẳng là bà tiên trong cổ tích
Trái tim ta bao lần thương tích,
Em biết ḿnh đă vá thương đau?

Sẽ là sai nếu chúng ḿnh yêu nhau
Nỗi đau ta em đừng chung vai gác
Khi bên ta đường em sẽ lạc
Giữa chốn mù sương không chắc chắn lối về.


Chỉ mong em giúp ta trọn lời thề,
Măi để em êm đềm hạnh phúc
Con tim ta vẫn im nơi lồng ngực
Cố âm thầm thổn thức ta nghe.

 
 PHÉP CỘNG T̀NH YÊU
(Trần Đ́nh Khâm)
Những phép toán thông thường không thể tính
Những yêu thương ta cộng cả cho nhau
Mỗi ngày, mỗi ngày nỗi nhớ nhiều thêm
Một cộng một vẫn chỉ như là một

Cũng thế thôi khi không c̣n yêu nữa
Hai số không cộng lại vẫn bằng không
Hai số không vô t́nh như một số
Phỏng có ích ǵ khi “không” cứ nhiều lên

Khi kết quả là số âm ta vẫn cộng
Th́ trong tim ắt day dứt đớn đau
Và trong ḷng là 1 vết thương sâu
Và t́nh yêu chỉ c̣n như địa ngục

Anh mong muốn ḿnh sẽ bằng dương một
Dù trên đời đầy dăy những số âm
Và phép cộng lúc nào cũng có
Hăy giữ ḿnh đừng để nó âm nghe.

PHÍA KHÔNG NHAU(Nguyễn Nhật Ánh)


Anh đi về phía không em
Một ngày ngạo nghễ, ngh́n đêm ră rời
Môi khô cố thắm miệng cười
Héo vàng gượng gạo nói lời tươi xanh
Em đi về phía không anh

T́nh chưa đứt đoạn, duyên đành dở dang
Muốn dừng chân, sợ bẽ bàng
Cắn răng mà chịu lỡ làng ngày sau
Ta đi về phía không nhau
Tự nhiên gánh một nỗi đau nhói ḷng
Mới hay thương mến vô cùng
Đẩy nhau về phía long đong cũng nhiều



 SAO
(PUSKIN)
Một ngôi sao vừa rơi
vụt tắt trên bầu trời
hay là tên người ấy
vụt tắt ở trong tôi ?

Vẫn thấy trên bầu trời
có muôn vàn sao sáng
mà ở trong ḷng tôi
như một hành lang vắng

Một ngôi sao vừa tắt
bầu trời vẫn không buồn
sao tên người ấy tắt
trong ḷng tôi cô đơn ?
 TẶNG EM!
(st)
Em đừng khóc khi chúng ta chia tay
Như tim anh cũng vờ ḿnh băng giá
Như cơn gió qua vu vơ vội vă
Lay chút t́nh xao xác lá vàng em.
Những cơn gió sẽ tan vào bóng đêm
Cho sương trắng giăng ngang trời quá khứ
Nói chi em lời cầu xin tha thứ
Gió lặng rồi ngơ ngác ánh trăng tan.
Anh sẽ đi cho kỷ niệm lụi tàn
Cho t́nh cũ sẽ ngàn năm bia đá.
Nói với em một lời ta từ giă
Quay mặt rồi để măi măi xa nhau.
Anh bước đi không nh́n lại phía sau
Sẽ chẳng thấy lệ em trên g̣ má
Anh chỉ thấy mảnh hồn anh trắng xoá
Gió qua đời t́nh cũng lăng đăng bay
 T́nh Cờ
(Nguyễn Thanh Hải)
Có một lần vô t́nh ta nh́n vào mắt em
Ta thấy h́nh bóng ta in trong đó
Và từ đấy ánh mắt ta không t́nh cờ được nữa
Để phố chiều nhuộm tím những đa mang
Những lần t́nh cờ cứ thế trôi đi
Rồi trái tim ta không yên b́nh được nữa
Mà rực lên cả một rừng hoa đỏ
Cháy vào đêm nỗi nhớ đến cồn cào
Ta bắt đầu khám phá những v́ sao (?)
Tập làm thơ t́nh và bắt đầu những ḍng nhật kư
Từ những chuyện t́nh cờ ta đă là thi sĩ
Của riêng em, nỗi đau nhỏ dịu dàng
Chẳng vô t́nh th́ những chuyện đa mang
Để ta biết buồn, biết đắng cay, biết nông sâu đời, bụi
Những giọt đời chát mặn cứ t́nh cờ rơi măi
Để chắt chiu từng hạt yêu thương
Từ những chyện t́nh cờ ta đă yêu em
Từ những chuyện vô t́nh ta mang thân vào mưa ngàn chớp bể
Nhưng trong thâm tâm, ta không hề hối hận
V́ đă được yêu đến ghét, những chuyện t́nh cờ.
Yêu em, anh chấp nhận đầu tư dài hạn
Dẫu biết ḿnh tài sản chẳng hơn ai
Phải bổ sung bằng nguồn vốn đi vay
Chỉ mong được có em trong ṿng tay duyên Nợ
 
Ta quen nhau cũng gần hai niên độ
Biết bao nhiêu nghiệp vụ đă phát sinh
T́nh yêu đâu là tài sản hữu h́nh
Mà sao cứ hao ṃn theo năm tháng
Ta gặp nhau trong mỗi kỳ kế toán
Cứ ngỡ t́nh ḿnh lăng mạn quá đi
Gặp thường xuyên, anh sợ khoản phải chi
Mà định kỳ em lại không đồng ư
Em đâu hiểu cùng t́nh yêu c̣n song hành t́nh phí

Anh phải hạch toán làm sao cho hợp lư cả hai bên
Xa em rồi anh mới lại hiểu thêm

Đường đến tim em phải dự pḥng đau khổ
Để có t́nh yêu đôi khi đành chịu lỗ
Nhưng t́nh yêu đâu phân bổ được nhiều lần
Đến bây giờ anh vẫn măi phân vân

Không hiểu t́nh yêu có cần t́m nguyên giá
Nỗi đau kia có thành Nợ mà anh phải trả
Xin để anh kết chuyển hết vào tim
Em có về xem lại nhật kư chung

Kỷ niệm một thời ta cùng nhau ghi sổ
Anh dự toán t́nh ta không dang dở
Em th́ thầm: “Đừng ghi đỏ nhé anh!”
Thư t́nh anh bản báo cáo mong manh

Anh trao vội không thuyết tŕnh ǵ cả
Bởi anh nghĩ ta không c̣n ǵ xa lạ
Chế độ hiện hành đă nói hộ ḷng anh
Những lời yêu thực tế đích danh

Những tâm sự b́nh quân anh nói được
Những ước mơ nhập sau mà xuất trước
Em mỉm cười ghi nhận hết ḷng anh
C̣n nhớ không em những buổi chiều

Những chiều mưa chứng từ nào tả xiết
Lời nồng nàn anh trao em chi tiết
Thật dịu dàng em tổng hợp hết t́nh anh

Em trở về nhận lại vốn liên doanh

Kiểm kê lại những lần anh sơ ư
Kỷ niệm dẫu thừa xin em đừng xử lư
Để anh măi coi là chi phí dở dang...
THƠ TẶNG 14-2(Nguyễn Thái Dương)
Con số ấy cứ như là điểm hẹn
Xui ta đi rồi lại khiến ta về
Từ phố dốc sương trùng và khói điệp
Đến bổng trầm thị trấn sống nhiêu khê
Ta đã thở vào nhau đêm dốc biếc
Có sương che khói chắn ở quanh mình
Ta đã lẫn vào nhau khuya sóng vỗ
Chút mây mờ quyện một lý trăng xanh
Cũng từ ấy bao lần anh nín thở
Trước ai kia mãi mãi thưở trăng tròn
Mắt đã dặn nay đừng thờ thẫn nữa
Lòng vẫn hoài lấp lánh ánh suy tôn
Chính là em chứ còn ai khác được
Làm bao nhiêu giọt nến biết loan trầm
Rét một chút, ấm cũng chừng một chút
Vui với buồn lẫn lộn bấy nhiêu năm
Thì dẫu vậy vẫn là duyên, là nợ
Duyên chưa phai và nợ hẳn không tàn
Đâu cứ gì phải nên chồng, nên vợ
Vẫn thầm lặng ràng buộc đời nhau
THƠ TẶNG MỘT NGƯỜI

Không hiểu sao măi chẳng thể nào quên
Khoảng trời trong veo đôi mắt ấy
Phút đầu tiên anh nh́n em bối rối
Gọi thu về nhóm ngọn lửa đầu tiên.

T́nh yêu đầu tựa sắc cỏ dịu êm
Đôi mắt yêu thương đốt ḷng em lửa cháy
Anh dịu dàng như mùa thu ấy
Và đáng yêu tựa đôi mắt hay cười

Và bây giờ th́ xa cách vô biên
Anh đă quên? Sẽ quên? C̣n em th́ vẫn nhớ
Khoảng trời năm xưa b́nh yên nho nhỏ

Rất dịu dàng trong đôi mắt nh́n em  

  
  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Nhãn bài viết